Sống Đơn Giản Cho Mình Thanh Thản - Chương 1
Tôi và Đáctanhăng

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 03h:46' 24-04-2024
Dung lượng: 299.7 KB
Số lượt tải: 2
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 03h:46' 24-04-2024
Dung lượng: 299.7 KB
Số lượt tải: 2
Số lượt thích:
0 người
Table of Contents
Chương 1 : Ta quen nhau đi thôi
Chương 2 : Trái tim và búp bê
Chương 3 : D'artagnan hay don quixotte ?
Chương 4 : Đánh nhau và đánh răng
Chương 5 : Tổng sỉ vả & giữ vững lập trường
Chương 6 : Lời thầm thì lộ liễu
Chương 7 : Thua và Thắng
Chương 8 : Bí ẩn của loài mèo - Lại ẩu đả và sỉ vả
Chương 9 : Loài mèo ra đi - Mùa thi đến và tôi bỗng làm thơ (!)
Chương 10 : Phượng tàn rồi, ta quen nhau đi thôi
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google : http://bit.ly/downloadsach
Chương 1 : Ta quen nhau đi thôi
Cậu ta giương hai cái ve chai lên nhìn tôi rồi mỉm cười: ”Ta quen nhau đi thôi!“. Có điều gì... dường
như bàn tay phải của cậu ta đang chờ đợi. Thế là chúng tôi bắt tay nhau. ”Cận thị, cười duyên, cởi mở,
quá lịch sự“ - Tôi nghĩ nhanh.
Tất cả đều có vẻ khập khiễng giữa tính trang trọng trong buổi lễ khai giảng năm học với đám đông học
sinh nô đùa ầm ĩ. Người ta bảo tôi lớn trước tuổi, vì thế tôi không ưa đám đông cười hô hố kia. Có
điều, tôi cũng không ưa lời phát biểu dài ngoẵng của thầy hiệu trưởng. Và thật may mắn làm sao khi
cậu ta làm quen. Giờ đây tôi có thể quên được ”hô hố“ và ”dài ngoẵng“ khi ngắm ông bạn mới: Cậu ta
thư sinh, mảnh khảnh, tóc cắt cao, mắt giống người Nhật. Sau khi bắt tay, chúng tôi im lặng tới tận lúc
ra về. Cậu ta lôi đâu ra một chiếc xe đạp kì kị mà tôi nhanh mắt đếm được ba chiếc nan hoa gãy. Còn
khung xe thì tôi ngờ rằng đã từng tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Cậu ta nháy mắt vui vẻ: ”Đồ cổ càng lâu càng có giá!“. Đám con gái túm tụm ở góc sân trường chỉ trỏ vào cậu ta và phá lên cười. Cậu
ta quay lại phía tôi, mặt đỏ bừng lắp ba lắp bắp: ”Nhà cậu ở đâu, tớ đưa cậu về, ừ... ờ... về... phải
về“. Tôi vui vẻ nhận lời và nhảy tót lên sau chiếc xe đạp kì cựu. Nhà tôi ở gần trường, tôi chỉ cho cậu
ta chiếc cổng đầy hoa giấy. Đứng dưới vòm lá um tùm, cậu ta mải mê ngắm và cứ thốt lên: ”Tuyệt vời!
Tuyệt vời!... Tớ thích quá!“. Cậu tháo đôi kính, rút khăn mùi soa lau sạch sẽ rồi bảo:
- Sáng mai tớ đợi cậu dưới vòm cây này rồi cùng đi học. À quên! Tớ là Quang - Đặng Thiều Quang,
bố tớ đặt có chủ ý đấy. Cậu có để ý tới cụ Nguyễn Du không? Tớ thì vẫn ăn sáng ở phố cụ... ồ! Quả
thực là tớ rất mến nàng Kiều! Thế còn cậu?
- Hồ Thế Hưng - thường ăn sáng cùng tờ giấy hình chữ nhật 500đ ở quán xôi.
Chúng tôi cùng bật cười, thế là đã hiểu nhau. Khi chia tay rồi, tôi chợt nghĩ cậu là người chơi đồ cổ những thứ đồ cổ không thể mua bán gì được.
Thế là cuối cùng chúng tôi đã có một trường chuyên. Kể ra thì hơi muộn, nhưng có còn hơn không.
Lớp 10 và lớp 11, tôi học ở lớp chọn Toán của trường trung học số 5. Còn Quang học trường số 3, lớp
chọn Văn. Bây giờ thì vào trường chuyên, tôi lại lớp Toán, cậu ta lại lớp Văn. Tình bạn không giới hạn
bởi định lí và vần thơ. Cậu ta có Nguyễn Du, tôi có Thales, rất tự nhiên và bình đẳng.
Thú thực là tôi không khoái ngôi trường mới cho lắm. Rất ít bạn bè cũ, lớp học thường xuyên có không
khí của một đêm nhạc rock, học sinh nào cũng muốn là giọng ca chính. Và thầy cô giáo - những nhạc
trưởng bất lực. Giờ giải lao, tôi biến thật nhanh xuống cantin. Quang luôn chờ tôi ở đó với một nụ
cười hiền lành.
Chúng tôi đủ thời gian để nhấm nháp một thứ gì đó. Khi chuông vào lớp thì cậu ta lại cười và bảo:
”Tớ đi xuống địa ngục đây“. Chúng tôi đã cởi mở với nhau. Cậu nói với tôi rằng lớp cậu thật sự là
một địa ngục. Có gì lạ đâu, tôi dễ dàng hình dung ra hai mươi cô ả lớp Văn - những quỉ sứ mặc áo dài
trắng. Và cậu ta - một mì chính cánh, một thiên thần lạc lõng duy nhất. Có lần tôi vào lớp cậu. Tới dãy
bàn thứ hai thì một cái chân thò ra ngáng. Tôi té nhào và chẳng hiểu gì cả. Tôi lồm cồm bò dậy và phủi
quần áo. Nhìn đôi chân xinh xắn vừa thò ra, tôi lẩm bẩm chữa thẹn: ”Mẹ kiếp! Đôi chân đẹp nhất trong
năm!“. Cũng chẳng vừa, nữ chủ nhân của đôi chân đáp luôn: ”Câu nói hay nhất trong ngày!“. Cả lớp
cười ầm lên khoái trá. Tôi nhìn Quang, cậu ta cười - một nụ cười nhầu nhò. Thế nhưng, dù sao đi nữa
thì bọn con gái lớp Văn cũng bắt đầu có thái độ đúng mức với tôi qua sự việc vừa rồi. Tôi tiến lại
dãy bàn cuối cùng của Quang. Cậu ta ngồi đó vặn vẹo, đôi tay xoắn vào nhau. Đám con gái từ nãy tới
giờ vẫn vây quanh cậu ta, bây giờ bỗng tản ra với những mối quan tâm nào đó liên quan đến ô mai và
kẹo dừa.
- Thế nào? - Tôi hỏi cậu trước.
- Chẳng thế nào cả. Bọn con gái xúm lại hỏi con mèo nhà tớ có bao nhiêu chiếc lông, nó ăn mấy con
chuột một ngày...
- Sao lại là mèo?
- Chẳng sao cả. - Cậu uể oải - Có thể họ thích mèo. Dào ôi! Mèo với chuột...!
Câu chuyện chấm dứt ở đó. Tôi nhớ lại con mèo của cậu. Nó trắng mượt, điểm những màng đen nho
nhỏ, dáng mềm mại và lười biếng. Với cái vẻ lười biếng như thế, chắc nó chưa từng được nếm thịt
chuột một lần trong đời. Tên nó là Leopold nhưng bọn tôi chỉ gọi là Paul cho gọn. Dù không nói ra,
nhưng tôi biết cậu cực kì yêu
quí nó. Mấy đứa con gái nhè vào đó để trêu cậu từ cái hôm cô giáo Thu Nga hỏi trước lớp: ”Em yêu
thích dòng văn học nào nhất?“. Cậu ta đãng trí thế nào mà lại ú ớ: ”Thưa... con mèo Paul nhà em“. Tôi
không trách cậu ta, bởi vì tôi đã từng ngủ gật trong giờ Văn của cô Thu Nga - cô cũng dạy Văn lớp tôi
mà. Bọn con trai gọi cô là ”chẳng hiểu vì sao“. Cô có thói quen trích dẫn đoạn thơ: ”Tôi buồn chẳng
hiểu vì sao tôi buồn...“ để so sánh với văn học hiện thực, văn học nước ngoài... Tóm lại là trong mọi
tiết học. Trừ đặc điểm ấy ra, cô là một cô giáo
nhiều kinh nghiệm và có bộ quần áo nhã nhặn nhất trường. Bọn con gái phải ghen tị với cách ăn mặc
của cô, khó mà bắt chước được. Nó luôn toát ra vẻ cũ cũ, lại vừa trẻ trung, vừa nền nã. Cô mới may
một chiếc áo màu hạt dẻ, lập tức vài đứa con gái bắt chước ngay. Phải nói thẳng là tôi không để ý tới
cô lắm: ”ừ thì cô ăn mặc khéo, lại hay chẳng hiểu vì sao...“, nhưng cô dạy môn Văn học. Mà tôi thì rất
sợ và chẳng thích thú gì môn này.
*
Thế rồi có một việc xảy ra, mở đầu cho một loạt những việc khác. Đó là giờ giải lao sau tiết Toán, tôi
lững thững bước về phía cantin. Bọn con trai lớp Hóa đang đá cầu với những cẳng chân gầy gò. Có
vài đứa chuyên Sinh mò mẫm gì đó bên thùng rác: chẳng nhẽ lại tìm thấy loài dương xỉ nào trong đó,
hay tìm gián thí nghiệm?
Mà thôi, đã tới cantin. Cái kiểu nhả khói thuốc mù mịt thế kia, đích thị là thầy hiệu trưởng. Nhưng tôi
chẳng thấy ông bạn quí hoá đâu. Cậu ta chui xuống gầm bàn chăng? Hay đang bận trả lời về những
chiếc lông của loài mèo? Tôi tự trả lời rồi mò lên lớp Văn. Ở đó dường như có điều gì khác lạ. Không
thấy cậu ta đâu. Đám con gái im lặng nhìn tôi, cô bạn ngáng chân tiến lại:
- Cậu ấy bị đình chỉ học.
- Không đùa đâu! - Tôi nghiêm mặt.
- Tất nhiên. Cậu ta cãi lại cô Thu Nga trong giờ Văn và kết quả là thu dọn sách vở về nhà ngủ, hoặc
đang suy nghĩ về những dại dột của con người. Có thể gọi đó là gì nhỉ? Hành động đẹp nhất trong thập
kỉ chăng?
Tôi bỏ mặc những câu văn hoa cầu kì của cô ta và chạy về lớp. Thật bất ngờ! Cậu ta là người hiền
lành kia mà. Cãi nhau! Nghe thật là to tát, thậm chí là to tướng! Có lẽ phải lại chỗ cậu ngay. Tôi kịp
viết giấy xin nghỉ hai tiết còn lại rồi ra đợi xe buýt ở cổng trường. Cậu ta đã lấy xe đạp về trước rồi.
Tôi tưởng tượng ra bộ mặt méo xệch của cậu ta. Có lẽ cô bạn cậu nói đúng! Mày đích thị là một thằng
dại dột. Tao mà là thầy hiệu trưởng, tao sẽ chẳng tiếc mực khi kí giấy cho mày nghỉ học.
Tôi bấm chuông. Chú mèo Paul chạy ra trước, cậu ta lê dép lẹt xẹt phía sau.
- Đừng có lên mặt. - Cậu ta nói ngay - Đừng có dạy khôn tớ. Có thuốc không? Mẹ kiếp! Tớ thèm quá!
- Hừ! Cái con mèo này! - Tôi nhấc chú Paul lên rồi bước theo cậu ta. Lúc này cậu ta như một con nhím
đang xù lông. Con nhím ấy rút một điếu thuốc ra châm lửa.
- Cậu biết rồi hả? Nghĩ sao?
- Dại dột. Hết!
- Dù sao thì cũng xảy ra rồi. Tớ đã phản đối cô Thu Nga khi cô ấy cứ lôi mãi cái câu thơ ”...chẳng
hiểu vì sao“ để so sánh với tính chiến đấu của văn học cách mạng. Ừ thì nó uỷ mị, nó bế tắc, nhưng
cũng phải để cho nó yên chứ! Tớ ngứa ngáy quá và buột miệng, nhưng không hỗn láo. Vả lại, tớ vẫn
mến cô ấy. Khi nào có dịp, tớ sẽ nói với cô ấy rằng đó là sự thực lòng, không có ác ý, hỗn láo sĩ diện
gì hết.
- Có nghĩa là cậu có ý định tốt đẹp? - Tôi châm chọc.
- Hừ! Thế cậu nghĩ chúng ta hút thuốc với ý định tốt đẹp đấy chứ?
- Cậu lại chơi khó nhau rồi. Cậu nhớ xem, chúng ta đã nhất trí rằng trong truyện ”Ba người lính ngự
lâm“, cái từ mẹ kiếp rất là hay. Và chúng ta đã văng mẹ kiếp ầm ĩ ở trường. Nào! Cậu đếm xem mấy ai
đã hưởng ứng điều ấy? Tóm lại là chúng ta không bàn cãi nữa. Cậu đang có khuôn mặt của một viên
tướng sắp ra trận. Mà ẩu đả thì sẽ làm hỏng tình bạn của chúng ta.
Quang chẳng nói gì, cậu ta nhìn vào bức tượng Vontaire trên giá sách rồi nhìn ra vườn cây sau nhà. Lát
sau cậu quay đầu lại quát lên với Vontaire: ”Ông cười chúng tôi đấy hả?“. Thế là cả hai thằng cùng
cười phá lên dàn hòa. Tất nhiên trên giá sách Vontaire vẫn cười - một nụ cười móm mém.
Chương 2 : Trái tim và búp bê
Tôi bắt đầu thấy cậu ta không hoàn toàn là một gã mì chính cánh chỉ biết say mê văn học. Cậu ta rất mê
phim chưởng Hong Kong và có thể ngồi vài tiếng để xem một chàng gangster đeo kính đen trả thù cái
gì đó. Nói rằng cậu đang chứng kiến cái Thiện chiến thắng cái Ác ư? Cái Thiện chẳng lẽ lại là chàng
ganster bắn đòm đòm chết hàng chục mạng người chỉ vì những lí do mơ hồ? Cũng không phải cậu thích
bạo lực. Những lần tôi và cậu gặp một vụ đánh nhau ngoài đường phố, cậu kéo tôi đi thật nhanh, tránh
nhìn vào những đám đông hiếu kì quanh một kẻ nằm quay lơ bất động với vài vết thương. Hoặc có lần,
tôi và cậu bị một thằng cao to học trường bên chặn lại xin đểu, cậu tái mặt sợ hãi. Hôm đó về nhà, cậu
ta xem nhiều phim chưởng hơn. Vừa xem mắt cậu ta vừa ươn ướt và nghiến chặt hàm răng. Cậu ta nói
với tôi rằng: ”Tớ muốn được dũng cảm và đáng yêu như chàng ngự lâm quân d'Artagnan“. Từ đó tôi
gọi cậu ta là d'Artagnan. Tuy nhiên, thấy điều gì đó nguy hiểm cậu ta vẫn tái mào chuồn vội. Sau cái
lần bị đình chỉ học tập, tôi thấy cậu là lạ, ít pha trò hơn. Đôi mắt người Nhật của cậu hay nhìn xuống
buồn buồn.
Nhưng với thái độ khá bàng quan, tôi không để ý tới điều đó lắm. Cho đến một lần vô tình gặp ở chợ,
mẹ cậu ấy bảo tôi: ”Dạo này thằng Quang nó làm sao ấy. Cô thấy nó biếng ăn và lười học. Cháu xem
giúp nó học nhé... Này! Cá bao nhiêu một cân? Ươn quá!... Cô đang vội, cháu về nhé... Này, đợi đã!
Cá!“. Cô ấy bươn bả ngồi xuống hàng cá và quên tôi nhanh chóng. Tất nhiên rồi! Bà mẹ nào mà chẳng
quay như chong chóng với mắm, muối, rau, cỏ... Cô ấy chỉ thấy cậu ta biếng ăn, lười học. Rồi cô nghĩ
xem tại sao nó lại thế, rồi lại nghĩ rằng nhà vừa hết gạo, phải mua vài yến, rồi thì hết dầu, mì chính...
và lại quên đi cái tại sao.
Tôi rời khỏi chợ và đi về phía nhà cậu, vừa đi vừa trêu ghẹo những chú cún con chạy trên hè phố.
Nhưng bọn chúng té ra là không biết tự ái, chúng nhìn tôi như nhìn khúc gỗ. ”Nhưng mà cậu ta sẽ nổi
khùng khi mình trêu chọc“. Tôi nghĩ thầm.
Quả thật! Cậu ta nổi xung lên:
- Tớ vẫn thế, có gì khác đâu? Cậu cút đi!
- Tớ thì nghĩ rằng cậu đang yêu. - Tôi đủng đỉnh.
- Yêu cóc chết à? Hay yêu con Paul này? - Cậu ta hét lên rồi kéo đuôi chú mèo thân yêu. Chú mèo gào
lên trước kiểu vuốt ve lạ lùng đó rồi chuồn thẳng.
- Thật đáng tiếc. - Tôi cười - Cậu đang tức giận, nó chỉ chứng tỏ cậu đang có gì đó giấu tớ. Cậu biết
đấy! Tình yêu học trò là điều cấm kị. Mà tớ chỉ luôn chủ trương tự do...
- Cậu im đi! Đồ ngốc!
- Thì im! Chỉ thương con mèo...!
Chúng tôi im lặng, tôi nghĩ tới hiệu quả của những lời châm chọc. Cậu ta sắp tuôn ra hết bây giờ đây.
Tôi không nghĩ rằng cậu ta muốn một cô bé nào đó trong trường. Dát như cáy thì có mà dám! Chắc cậu
ta buồn phiền gì khác kia. Tôi lờ mờ thấy rằng cậu ta lớn lên từ đống sách, rồi qua những chuyện thực
tế cậu thấy mình bé đi. Phải chăng điều đó làm cậu ta buồn? Cậu ta say mê những nhân vật mạnh mẽ
rồi lại sợ hãi khi bị bắt nạt. Cậu ta từng kể tôi nghe rằng năm lớp 10, cậu vẫn khóc giữa lớp khi thằng
bạn đùa quá tay. Nếu mổ xẻ cái đầu cậu ra, sẽ thấy chứa trong đó Không gia đình, Oliver Twist, David
Copperfield... đại loại là truyện có các cậu bé đa sầu đa cảm với tâm hồn trong sáng. Hoặc nhìn kĩ
hơn nữa thì sẽ thấy Mozart, Chopin, Paganini... toàn các vĩ nhân buồn bã bất hạnh. Đặc biệt là
Andersen, ông vẫn gieo vào đầu cậu ta những điều đẹp đẽ nhất trên đời. Cần phải kể đến cả chú bé Nil
Hergoksson, với trí tưởng tượng của cậu khi cùng Nil bám cổ ngỗng bay khắp đất nước Thụy Điển...
Tôi nhìn thấy tất cả những cuốn sách đó trong phòng cậu và còn vô số nữa cất trên gác xép, toàn là
sách hay và quí giá. Có thể thấy dưới gầm giường cậu, Victor Hugo đang nghiêm nghị, hoặc trong xó tủ
có Lev Tolstoi đang càu nhàu. Tóm lại, nhà cậu là một kho sách quí giá, với những tư tưởng đồ sộ của
các đại văn hào, thi hào, nhạc sĩ, hoạ sĩ...
Bố cậu là giáo viên dạy Văn, điều đó lí giải tất cả những thứ đồ sộ kia trong nhà cậu. Thật đáng ghen tị
với cái đầu của cậu khi cậu khoe rằng đã đọc hết các tiểu thuyết nọ.
Chúng tôi im lặng khá lâu, tôi nhìn cậu chờ đợi. Thật sốt ruột! Đôi kính mờ đi vì hơi nước. Đọc lắm
vào! Rồi cận lòi ra, rồi mang tiếng là mì chính cánh. Khi tôi chờ đã chán, bắt đầu ngáp vặt và nghĩ đến
cái đuôi của chú mèo Paul đáng thương thì cậu ta mới hết trầm lặng. Tháo kính ra lau, cậu ta lầu bầu:
- Cậu đã đọc Cánh buồm đỏ thắm chưa?
- Rồi. Rất hay!
- Đúng đấy! Tớ chẳng có được một cánh buồm như thế, nhưng lại có được một trái tim đỏ thắm!
- Xin chúc mừng cậu. Còn gì nữa?
- Thế thôi. - Cậu ta đáp rồi mắt kính lại mờ hơi nước, rồi cậu lại chìm vào sự suy tư đáng nguyền rủa.
Tôi chẳng hiểu cậu ta vừa định nói điều gì. Chán quá rồi! Những cánh buồm, những đỏ thắm...
Tôi ra về, bỏ mặc cho cậu ta suy nghĩ. Chỉ có chú mèo Paul từ đâu chạy ra tiễn chân, tôi dừng lại vuốt
ve an ủi, nó dụi mãi cái đầu có vẻ hài lòng. ”Mày nhớ tránh xa ông chủ“ - Tôi dặn dò nó và khép cổng
lại. Thế là vẫn chẳng hiểu được gì sau cuộc nói chuyện với cậu ta. Tôi sải bước dọc theo công viên.
Ngày mai kiểm tra Toán rồi, tôi phải về nhanh để ôn bài một chút, nếu như không muốn xơi con ngỗng.
Mà đúng rồi, còn cuốn sách Toán cần phải mượn nữa chứ! Suýt nữa thì ông bạn đáng yêu làm quên mất
điều quan trọng - quan trọng hơn cả sự đỏ thắm đỏ thiết của cậu ta. Tôi quyết định sẽ mượn sách của
Hương Giang - cô bạn cùng lớp và là đứa con gái duy nhất trong lớp tôi. Cô ta có đôi mắt đen láy,
lúm đòng tiền bên má phải sâu hun hút. Tôi nghĩ rằng trong trường thế nào cũng có khối chàng chết
đuối trong cái lúm đồng tiền ấy. Nhưng cô ta là một người khá lạnh lùng. Tôi đã từng buông lời tán
tỉnh và nhận được từ cô vài ba câu nhẹ nhàng đầy trí tuệ, đến nỗi vài ngày sau mới cười nổi. Quả là
đáng gờm! Tôi bấm chuông nhà cô. Một chú berger đáp lại bằng những tiếng sủa dõng dạc. ”Có vẻ
hiếu khách chưa kìa“. - Tôi lẩm bẩm. Hương Giang xuất hiện với mái tóc ướt và đôi mắt cảnh giác
về chuyến viếng thăm bất ngờ. Tôi giải thích ngay:
- Mình mượn cuốn Bài tập Toán, nên...
- Ô! Tất nhiên rồi! Vào nhà đi Hưng! - Đôi mắt cô ánh lên vui vẻ và thoải mái, thậm chí như đang chờ
tôi vậy. Tôi bước theo cô, cảnh giác nhìn chú berger đang nhe nanh. Nó có vẻ không ưa tôi cho lắm,
dù chủ nó đã cười với tôi. Chúng tôi đi vào phòng học của cô. Ở đây có thể thấy những vô số là búp
bê, vô số là hoa và lá. Tôi mỉm cười khi nhớ rằng trên giá sách của Quang lủng lẳng một khẩu súng
cao su bóng nhoáng vì nước mồ hôi lâu năm của cậu ta. Sự so sánh hai cô cậu có vẻ thật hợp lí. Tôi
nhìn Giang, cô ấy vốn xinh đẹp, bây giờ trông thật duyên dáng trong chiếc váy tím và mái tóc ướt. Tôi
lại có ý định tán tỉnh cô đôi chút:
- Giang này! Búp bê của ai đấy?
- Của đứa em ấy mà. - Giọng cô tỉnh queo.
- Theo mình biết thì Giang là con một.
- ...!!!
Cô im lặng cắn môi, còn tôi thì nói tiếp với vẻ bao dung:
- Ồ! Có sao đâu. Thằng bạn mình học lớp Văn, hắn vẫn chơi súng cao su đều. Giang có biết hắn
không? Hắn tên là Quang, biệt danh là d'Artagnan ấy mà.
- Không! Mình không biết cậu ta. - Hương Giang lúng túng, cô có vẻ gì lạ lùng.
Tôi cho rằng đã thắng cô một điểm, vì đây là lần đầu tiên cô lúng túng trước tôi.
- Đợi nhé! Mình đi tìm cuốn sách cho cậu. - Cô nói rồi chạy sang phòng bên.
”Quái lạ“. - Tôi nghĩ - ”Sách thì phải để ở phòng học chứ?“. Tôi ngắm những con búp bê tóc vàng,
mỉm cười trước thắng lợi của mình. Rồi cái nhìn lướt qua bông hoa dại ép khô, dừng lại ở cuốn Bài
tập Toán. Ồ! Nó ở đây kia mà. Thế là cô ấy sẽ mất công lục tìm ở phòng khách cho mà xem. Tôi định
cất tiếng gọi cô ấy thì bỗng hụt hơi vì chợt nhìn thấy thoáng trên bàn có chữ đỏ thắm. Dụi mắt, nhìn cho
kĩ thì trên bàn có một tờ giấy pơluya mỏng với dòng chữ nắn nót: Bạn đã đọc "Cánh buồm đỏ thắm"
chưa? Tôi không có cánh buồm ấy, nhưng tôi có một trái tim đỏ thắm. Tôi trân trối nhìn tờ giấy đó.
Không có chữ kí, nhưng tôi biết của ai rồi.
Thật là rõ ràng: Sự lúng túng của cô nàng, vẻ thẫn thờ của anh chàng d'Artagnan.
Quân này gớm thật! Tôi đâu nghĩ rằng cậu ta to gan đến vậy. Cậu ta hoàn toàn không như tôi tưởng,
hoặc ít ra thì có sự thay đổi ở cậu. Tôi lặng lẽ rời xa cái bàn của cô nàng. Tốt nhất là cứ như một thằng
ngốc chẳng biết gì cả.
Hương Giang đã quay lại, có lẽ cô ta đã kịp bình tĩnh lại sau những lời lẽ vô tình của tôi. Cô mỉm
cười:
- Chẳng thấy cuốn sách đâu cả, có lẽ mình bỏ quên trên thư viện cũng nên.
- Thôi được! Mình sẽ mượn Toàn béo vậy, cho dù phải hân hạnh chúc cậu ta gầy bớt. Tạm biệt nhé!
- À này! - Cô ngập ngừng... - Mình hay thấy cậu đi học cùng một người gầy gầy đeo kính... Có phải đó
chính là anh chàng chơi súng cao su?
- Chính hắn! - Tôi hơi ngạc nhiên.
- Thế thì... Khi nào có dịp, giới thiệu làm quen với nhau nhé! Mình thấy cậu ta ngồ ngộ!
- Tất nhiên. Theo mình thì sửa lại là ”ngô ngố“. Ôi những chàng trai bốn mắt!
Hương Giang sẽ thấy cậu ta rất thú vị cho mà xem.
Chúng tôi đi ra cổng. Chú berger oai phong lại gầm gừ đầy kích động. Tôi tự hỏi không biết anh chàng
d'Artagnan kia sẽ đối phó ra sao với gã ngự lâm quân kêu gâu gâu này, trước khi anh ta muốn chinh
phục Nữ hoàng.
Hãy xem! Nữ hoàng của cậu ta cũng chẳng vừa! Vừa rồi tôi đã thấy cô ta thật khôn khéo che giấu sự
lúng túng của mình. Lại còn hợp pháp hoá mối liên quan với d'Artagnan của tôi qua việc làm quen
nữa chứ! Thật may mắn, tôi mới mào đầu vài câu vớ vẩn chứ chưa đến mức độ ... trái tim đỏ thắm...
như anh chàng mơ mộng kia. Bây giờ tôi có thể đóng vai trò chú bé vô tư đứng giữa hai cô cậu. Nhưng
trước mắt là phải về nhà cái đã, một buổi chiều thế này là quá đủ rồi. Có lẽ ở nhà cơm đã được dọn
sẵn từ lâu và đang đợi tôi ngồi vào. Tôi nhìn đồng hồ: 6 giờ chiều. Khoảng 8 giờ tối tôi sẽ sang nhà
cậu Toàn béo mượn sách rồi thức khuya mà đánh vật với những đường quĩ tích. Hừ! Toàn quá là béo!
Tôi sẽ khuyên cậu ta kiêng khem và uống dấm chua.
Chương 3 : D'artagnan hay don quixotte ?
Tôi may mắn tìm được đường quĩ tích. Chứng minh phần đảo có hơi xương xẩu. Tôi cố gắng gặm hết
cái phần khó nhất ấy theo kiểu riêng của mình. Và thế là bài kiểm tra hình không gian đã hoàn thành
trọn vẹn, thậm chí còn thừa cả thời gian.
Tôi vứt bút xoạch một cái lên bàn và thở dài khoan khoái. Đó là cái cách tỏ ra rằng ta đây đã làm
xong. Hiệu quả của nó rất rõ ràng. Đầu tiên là Toàn béo. Cậu ta quay xuống thở dài - một cái thở dài
đầy ý nghĩa ẩn dụ: ”Cứu tao với!“. Tiếp đến là cậu Chi Lăng. Cậu ta liếc tôi với đôi mắt tuyệt vọng.
Bốn thằng bàn đầu ”Bình - Minh - Tươi - Sáng“ cũng nhìn tôi với ánh mắt không trong sáng chút nào.
Nhưng quan trọng hơn cả là thầy Tạ Tấn đang giương mục kỉnh nhìn tôi nghiêm khắc. Chỉ riêng cái tên
của thầy đã khiến tôi sợ phát khiếp. Vì thế không thể giúp bọn kia được: ”Tớ thông cảm với các cậu
chết đi được! Nhưng hoàn cảnh mà!... Các cậu thấy đấy!... Biết làm thế nào được!“. Tôi bắt đầu tạo
dáng dấp của một kẻ bị hoàn cảnh chi phối như thế. Với lại, thực sự là tôi không khoái cậu Chi Lăng
”xăng“ mồm mép tép nhẩy cho lắm. Thừa nhiều thời gian quá! Tôi mở nắp bút ra, xé một tờ giấy nháp
vẽ nhăng cuội cho hết giờ. Vẽ biếm hoạ là một thú vị tuyệt vời. Bắt đầu là đôi kính, thêm mớ tóc phất
phơ, cái trán rộng và chiếc mũi sư tử, khóe miệng... Thế là thầy Tạ Tấn hiện ra trên trang giấy. Tôi
khoái chí quá điền ngay vào bên cạnh dòng chữ: Thầy Tạ Tấn của tôi. Bức hoạ giống thầy một cách
buồn cười không chịu nổi và tôi cứ cười âm ỉ một mình. Dứt cơn buồn cười, tôi lại thấy thời gian trôi
chậm chạp. Nhìn về phía Hương Giang , tôi thấy cô ta cắn bút đau khổ. Cô là một ngoại lệ mà có thể
giúp một cách nhiệt tình nhất, bất chấp hoàn cảnh. Tôi bèn lật mặt sau tờ giấy nháp, chép cho cô cách
chứng minh phần đảo. Vo tròn tờ giấy, tôi ném nó sang bàn cô với sự khéo léo tuyệt vời, sao cho nó sẽ
xoay tròn trước mặt cô. Nhưng điều không tuyệt vời là đúng khi ấy, thầy Tấn bỗng quay lại và chứng
kiến rõ ràng điệu valse xoay của tờ giấy. Nhặt viên giấy tròn, sửa lại kính, thầy đã nhìn thấy tất cả
những gì cần nhìn ở cả hai mặt giấy. Tôi thì nghĩ rằng thầy chỉ cần xem cách chứng minh phần đảo là
đủ. Nhưng thầy lại không nghĩ thế. Cả lớp nín thở theo dõi vẻ trịnh trọng toát ra từ thầy. Tôi cắm mặt
xuống bàn. Thế là hỏng bét rồi còn gì! Khi ngẩng mặt lên, tôi thấy thầy chăm chú xem hình vẽ của
mình. Thế rồi, thật bất ngờ! - Thầy tôi bỗng bật cười; hơi vô phép - Chứ phải nói rằng thầy cười ha hả
khoái chí. Cả lớp chẳng hiểu gì cả, cứ há hốc mồm ngạc nhiên.
- Lớp trưởng! Xem cái gì đây? - Thầy đưa tờ giấy cho Toàn béo. Cậu ta đón tờ giấy để rồi cười lăn
lóc, nước mắt nước mũi chảy ròng. Tờ giấy được chuyền tay nhau và lớp học bỗng biến thành một trận
cười rùng rợn.
- Tuy nhiên. - Thầy Tạ Tấn nói - Vì cậu dám vẽ tôi mặc áo may ô, nên điểm của cậu và Hương Giang
sẽ bị cộng lại chia đôi cho hai người. Trong chuyện này, Hương Giang được lợi. Tất nhiên thôi! Cậu
muốn giúp Hương Giang mà lại. Bức biếm hoạ tuyệt lắm!
Chuông reo! Thật là đúng lúc! Tôi thấy buổi sáng nay vui vẻ tuyệt vời. Bọn con trai lớp tôi nhấm nháy:
”Hương Giang xinh tệ!“; ”Này Hưng! Mày ưu ái Hương Giang nhé! Bắt quả tang“. Ô! Kệ bọn nó chứ.
Tôi có động cơ riêng của mình. Hương Giang mỉm cười với tôi ở cửa lớp, trước khi đội chiếc mũ xinh
xắn lên đầu:
- Thế là cậu thiệt thòi rồi!
- Không sao cả! Hôm qua bọn mình có nói tới việc làm quen. Mình đã coi như là thân. Bây giờ chúng
ta cùng đi về nào. Mình sẽ tặng một món quà bất ngờ cho cậu d'Artagnan ngớ ngẩn ấy. Cậu ta mơ
mộng lắm, nhưng sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng ra một bạn gái mới như thế này đâu. Ta đi chứ? Tôi
nhìn Hương Giang chờ đợi.
- Nhưng mà... Sao vội vã thế? - Cô lưỡng lự.
- Vội vã là đặc điểm của tớ. Thậm chí ăn cơm tớ cũng nuốt như chim sẻ ấy. - Tôi nói rồi cầm cặp đi
xuống nhà để xe. ”Hồi hộp hơn cả những bộ phim chưởng Hong Kong của cậu nhé!“. - Tôi nghĩ - ”Gặp
mặt nàng chắc cậu ngất xỉu mất thôi“.
Chỉ còn vài bước nữa là tới nhà để xe. Tôi cảm thấy Hương Giang đi chậm lại, hai tay cô bấu chặt lấy
chiếc cặp, run run. Ban đầu bao giờ chẳng thế! Cuối cùng thì chúng tôi cũng tìm thấy anh chàng
d'Artagnan với chiếc xe kinh dị. Cậu ta đang lúi húi lắp lại chiếc xích bằng hai chiếc que - vốn là que
kem. Tôi và Hương Giang đứng sau lưng cậu. Nhìn cái điệu gẩy gẩy que để lắp xích của cậu, tôi phát
bực mình:
- Để đấy tớ lắp cho!
- Hưng đấy à? Mẹ kiếp! Tớ mất nửa tiếng với nó rồi đấy. - Cậu ta vừa nói vừa tháo kính ra lau. Trong
lúc chưa đeo kính, cậu ta không nhìn rõ ai đang đứng cạnh tôi nên cứ ngó Hương Giang một cách tò
mò và ngô nghê. Khi lắp kính vào, cậu giật nẩy mình lùi lại, vướng vào chiếc xe đạp. Thế là một màn
hài kịch diễn ra: Chiếc xe đổ kềnh, cậu ta ngã chổng vó lên trời. Tôi quay mặt đi cắn vào tay mình.
Chúa ơi! Thật sai lầm! Lẽ ra phải cho cậu biết trước điều này chứ? Mấy ông bạn lớp Hóa cười cười:
”Hắn ta bắt chước hề Charlot à?“. Tôi mỉm cười: ”Gần như là thế. Mấy ông cẳng sậy ạ, cút đi cho tôi
nhờ!“. Trong khi đó ông bạn đáng thương của tôi vẫn lồm cồm mò mẫm đôi kính bị rơi, cậu ta chẳng
nghĩ ra được điều gì cả, cứ lẩm bẩm một cách vô thức: ”Tệ quá! Tệ quá!“. Ở hoàn cảnh này tôi cũng
chẳng biết phải làm gì nữa, lóng nga lóng ngóng nhìn Hương Giang và cười
một cách ngớ ngẩn. Cô ấy không cười, cô tự chủ rất nhanh sau những việc nực cười ấy. Cô tiến về phía
Quang nhặt đôi kính lên và đặt vào tay cậu.
- Cám ơn! Cám ơn! Tệ quá! - Cậu ta lắp bắp.
- Không có gì đâu! Mình cũng có điều cần phải cám ơn cậu d'Artagnan ạ! Cũng có điều đấy. - Hương
Giang nói rất khẽ gần như thì thầm với riêng cậu ta. Tôi nghe thấy nhưng tảng lờ đi và nói: ”Chúng ta
hãy làm quen với nhau. Đây là Đặng Thiều Quang, còn đây là Hương Giang lớp tớ, cậu nên biết rằng
lớp tớ có mỗi mình cô ấy
thôi đấy nhé! Từ nay chúng mình sẽ là bạn bè...
Tôi nói huyên thuyên tới những điều cao cả của tình bạn suốt quãng đường về. Còn hai kẻ kia nghe và
tán thưởng một cách a dua giả dối hết sức(!) Cuối cùng thì cũng phải chia tay nhau, tôi bỏ mặc cho hai
người về chung lối. Cậu ta ghé tai tôi: ”Chiều nay sang nhà tớ nhé!“. Rồi cậu dắt xe đi theo Hương
Giang. Tại sao lại phải ghé tai thì thầm nhỉ? Hà hà! Cu cậu bắt đầu có cảm giác tội lỗi rồi đây.
*
- Cậu thấy cô ấy thế nào?
- Bình thường. - d'Artagnan nhún vai hờ hững.
- Lớn thế rồi mà vẫn chơi búp bê. - Tôi quay mặt đi giấu một nụ cười.
- Con gái ấy mà!
- Tớ thì cho rằng chỗ của cô ấy là ở nhà trẻ mẫu giáo nhớn. Tệ thật! Đành phải chấp nhận một đứa trẻ
là bạn.
- Có lẽ thế!
- Thế là thế nào?
- Ồ... Có nghĩa là... - d'Artagnan lúng túng - Nghĩa là như cậu nói ấy.
- Không! - Tôi thản nhiên - Tớ nghĩ lại rồi. Tốt hơn hết là hạn chế chơi với cô ta. Ban đầu thì tớ cho
rằng chuyện này hay ho, nhưng thật ra là rắc rối lắm khi mà dính vào búp bê với hoa lá.
- Thật à? - Anh chàng d'Artagnan không giấu được vẻ lo sợ. Tôi thừa biết cậu ta đang ra vẻ không
quan tâm tới Hương Giang và tôi sẵn sàng làm chiếc cầu cho cậu ta giẫm lên để nhảy vào đôi mắt xanh
kia. Tuy nhiên, tôi có quyền trêu chọc cậu ta đôi chút trong buổi chiều đẹp trời hôm nay. Cậu ta vặn
vẹo đôi bàn tay - dấu hiệu của sự tuyệt vọng. Đôi kính cận bắt đầu mờ hơi nước - chứng tỏ cơn bão
tính toán trong đầu cậu. Tôi muốn tìm cho cậu một cái máy tính. Bạn bè tốt mà lại(!)
Cứ nhìn vẻ tuyệt vọng của cậu thì ai mà không thương? Cuối cùng tôi cũng phải mở một lối thoát cho
cậu:
- Tuy nhiên, nếu xét toàn diện và trừ búp bê, hoa lá ra thì vẫn có thể kết bạn được với cô ta.
- Ừ! Đúng đấy! - Cậu ta gật đầu đồng tình.
- Vả lại, cô ấy khá xinh đẹp.
- Có lẽ thế.
- Thế là thế nào? Cậu không thấy cái lúm đồng tiền hay sao? Đồ ngốc!
- Thấy! Thấy chứ! Có lẽ thế!
Tôi nhìn thấy một nụ cười nhàu nhò sung sướng của cậu. Đúng thật là đồ ngốc! Hỡi chàng trai đáng
thương! Có lẽ trong kho sách nhà cậu không có cuốn nào nói đến hoàn cảnh này một cách lãng mạn. Có
nhà văn nào của cậu nói đến mắm, muối, gạo, tiền đâu? Họ cứ kể cho cậu nghe về cái thời mà họ sống.
Đúng ra phải gọi cậu là don Quixotte.
Chương 4 : Đánh nhau và đánh răng
Hai thằng lững thững trong sân trường. Từ trên lan can, những tiếng con gái vọng xuống: ”Nhìn kìa, hai
chàng kị sĩ đẹp trai... Trời! Bộ ria lún phún của họ đang dựng lên kiêu hãnh!... Tớ xí chàng đeo
kính...“.
Kể từ khi Quang bị đình chỉ học tập, chúng tôi luôn là trung tâm chú ý của các đám đông. Thực sự là
bọn tôi có cái gì đó nổi bật: Từ hình dáng cho đến hành động. Tôi có mái tóc xoăn tít, Quang có cái
dáng dong dỏng thư sinh. Cậu ta có thể đỏ mặt trước một câu đùa, còn tôi lại có thể cười với bất cứ
một cô gái xinh đẹp nào.
Mà nói cho đúng thì việc Quang gây ra tai tiếng thật trái ngược với dáng thư sinh của cậu. Học sinh
chuyên Văn lại đi cãi một cô giáo dạy Văn. Rồi thì sau đó lại chân thành nhận lỗi. Hừ! Không hiệp sĩ
thì là cái gì vậy? Lại còn tôi nữa chứ. - Một anh chàng chuyên vẽ báo tường, trang trí hội trường, cắt
khẩu hiệu, vừa lạnh lùng, vừa tỏ ra đa tình... Cho đến việc vẽ thầy Tạ Tấn thì trong con mắt mọi người,
tôi đã là một họa sĩ - một nghệ sĩ thực thụ. Nghệ sĩ! Tôi không thích cái từ này lắm. Ông bố của Quang
có nhiều bạn là họa sĩ, nhạc sĩ, nhà văn, nhà thơ... Tôi đã thấy họ là những người chỉ thích đọc văn thơ
của mình và tự cho mình cái quyền được làm phiền người khác. Cách mà họ tỏ ra tốt với bạn là chê
bai và nói xấu người khác.
Người hay muốn làm nghệ sĩ có lẽ chính là Quang. Cậu ta hay làm thơ, viết truyện. Trên một tờ báo,
cậu ta xuất hiện trong mục Hộp thư tác giả. Đó là tờ báo dành cho tuổi học trò, bọn con gái rất hay đọc
và chúng rêu rao: ”...Ban biên tập đã nhận được tác phẩm của... Tuy nhiên... Hi vọng rằng...“. Tôi rất
thông cảm với cậu ta. Thật không dễ gì chịu đựng được điều đó. Văn thơ của cậu ta có pha trộn giọng
vài văn hào, thi hào nổi tiếng, theo kiểu dưa góp ấy mà.
Tôi không tài nào nuốt nổi các món dưa ấy. Tuy rằng bao giờ cậu cũng thêm mắm thêm muối với ý
định tốt đẹp. Cũng với ý định tốt đẹp, tôi cố gắng giúp cậu hiểu ra mọi thứ theo cách của mình. Biết
bao nhiêu cuộc cãi vã tóe lửa chẳng đi đến đâu cả. Cậu ta có cái mớ lí lẽ lãng mạn hết sức. Khi đuối
lí, cậu bảo: ”Đấy là Balzac nói thế!“. Tất nhiên tôi không dám cãi nhau với Balzac! Ông ấy là một
người khỏe mạnh và hiếu chiến.
Những tiếng cười cứ bám theo chúng tôi cho đến tận khi vào lớp. Nhóm bốn thằng ”Bình - Minh Tươi - Sáng“ đang đá cầu rất hào hứng.
- Ê! Hưng! Cậu có biết đá cầu không đấy? - Thằng Sáng vừa tâng cầu khéo léo vừa hỏi tôi khiêu khích.
Tôi nhảy ngay vào cuộc, đón quả cầu của nó tâng vài cái rồi chuyền cho thằng Tươi. Đúng ra phải gọi
cậu ấy là ươn. Cậu ta luôn buồn ngủ và vật vờ như một bóng ma. Chưa bao giờ thấy cậu ta cười.
- Đỡ này! Người hùng! - Thằng Sáng lại chuyền cho tôi một đường cầu hiểm hóc.
- Cậu gọi tớ là con thỏ đấy à?
- Ồ! Không! - Nó cười nhăn nhở - Thỏ chẳng biết giúp đỡ bạn bè là gì cả. Còn cậu, khác hẳn cái loài
đê hèn ấy. Cậu có thể vẽ biếm họa, có thể quẳng bài cho bạn gái, thậm chí tớ nghĩ cậu còn có thể múa,
hát và thắt nơ xanh nơ đỏ nữa kia.
Tôi sôi máu lên trước những lời xiên xỏ của thằng Sáng. Hôm nay nó lại lôi đâu ra cái lối nói Văn hoa
Sài Gòn thế nhỉ. Thằng này lại viết dàn bài trước ở nhà rồi đây. Mà do đâu nó lại có cái vẻ tức tối như
thế nhỉ? Dù sao thì cũng phải trả miếng cái trò láo xược của nó. Tôi tâng cầu rồi chọn tư thế thuận lợi
đá mạnh vào cái đích nhằm sẵn. Quả cầu lao đi như mũi tên và trúng đích, nó để lại một hình tròn đỏ
lừ trên m...
Chương 1 : Ta quen nhau đi thôi
Chương 2 : Trái tim và búp bê
Chương 3 : D'artagnan hay don quixotte ?
Chương 4 : Đánh nhau và đánh răng
Chương 5 : Tổng sỉ vả & giữ vững lập trường
Chương 6 : Lời thầm thì lộ liễu
Chương 7 : Thua và Thắng
Chương 8 : Bí ẩn của loài mèo - Lại ẩu đả và sỉ vả
Chương 9 : Loài mèo ra đi - Mùa thi đến và tôi bỗng làm thơ (!)
Chương 10 : Phượng tàn rồi, ta quen nhau đi thôi
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google : http://bit.ly/downloadsach
Chương 1 : Ta quen nhau đi thôi
Cậu ta giương hai cái ve chai lên nhìn tôi rồi mỉm cười: ”Ta quen nhau đi thôi!“. Có điều gì... dường
như bàn tay phải của cậu ta đang chờ đợi. Thế là chúng tôi bắt tay nhau. ”Cận thị, cười duyên, cởi mở,
quá lịch sự“ - Tôi nghĩ nhanh.
Tất cả đều có vẻ khập khiễng giữa tính trang trọng trong buổi lễ khai giảng năm học với đám đông học
sinh nô đùa ầm ĩ. Người ta bảo tôi lớn trước tuổi, vì thế tôi không ưa đám đông cười hô hố kia. Có
điều, tôi cũng không ưa lời phát biểu dài ngoẵng của thầy hiệu trưởng. Và thật may mắn làm sao khi
cậu ta làm quen. Giờ đây tôi có thể quên được ”hô hố“ và ”dài ngoẵng“ khi ngắm ông bạn mới: Cậu ta
thư sinh, mảnh khảnh, tóc cắt cao, mắt giống người Nhật. Sau khi bắt tay, chúng tôi im lặng tới tận lúc
ra về. Cậu ta lôi đâu ra một chiếc xe đạp kì kị mà tôi nhanh mắt đếm được ba chiếc nan hoa gãy. Còn
khung xe thì tôi ngờ rằng đã từng tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Cậu ta nháy mắt vui vẻ: ”Đồ cổ càng lâu càng có giá!“. Đám con gái túm tụm ở góc sân trường chỉ trỏ vào cậu ta và phá lên cười. Cậu
ta quay lại phía tôi, mặt đỏ bừng lắp ba lắp bắp: ”Nhà cậu ở đâu, tớ đưa cậu về, ừ... ờ... về... phải
về“. Tôi vui vẻ nhận lời và nhảy tót lên sau chiếc xe đạp kì cựu. Nhà tôi ở gần trường, tôi chỉ cho cậu
ta chiếc cổng đầy hoa giấy. Đứng dưới vòm lá um tùm, cậu ta mải mê ngắm và cứ thốt lên: ”Tuyệt vời!
Tuyệt vời!... Tớ thích quá!“. Cậu tháo đôi kính, rút khăn mùi soa lau sạch sẽ rồi bảo:
- Sáng mai tớ đợi cậu dưới vòm cây này rồi cùng đi học. À quên! Tớ là Quang - Đặng Thiều Quang,
bố tớ đặt có chủ ý đấy. Cậu có để ý tới cụ Nguyễn Du không? Tớ thì vẫn ăn sáng ở phố cụ... ồ! Quả
thực là tớ rất mến nàng Kiều! Thế còn cậu?
- Hồ Thế Hưng - thường ăn sáng cùng tờ giấy hình chữ nhật 500đ ở quán xôi.
Chúng tôi cùng bật cười, thế là đã hiểu nhau. Khi chia tay rồi, tôi chợt nghĩ cậu là người chơi đồ cổ những thứ đồ cổ không thể mua bán gì được.
Thế là cuối cùng chúng tôi đã có một trường chuyên. Kể ra thì hơi muộn, nhưng có còn hơn không.
Lớp 10 và lớp 11, tôi học ở lớp chọn Toán của trường trung học số 5. Còn Quang học trường số 3, lớp
chọn Văn. Bây giờ thì vào trường chuyên, tôi lại lớp Toán, cậu ta lại lớp Văn. Tình bạn không giới hạn
bởi định lí và vần thơ. Cậu ta có Nguyễn Du, tôi có Thales, rất tự nhiên và bình đẳng.
Thú thực là tôi không khoái ngôi trường mới cho lắm. Rất ít bạn bè cũ, lớp học thường xuyên có không
khí của một đêm nhạc rock, học sinh nào cũng muốn là giọng ca chính. Và thầy cô giáo - những nhạc
trưởng bất lực. Giờ giải lao, tôi biến thật nhanh xuống cantin. Quang luôn chờ tôi ở đó với một nụ
cười hiền lành.
Chúng tôi đủ thời gian để nhấm nháp một thứ gì đó. Khi chuông vào lớp thì cậu ta lại cười và bảo:
”Tớ đi xuống địa ngục đây“. Chúng tôi đã cởi mở với nhau. Cậu nói với tôi rằng lớp cậu thật sự là
một địa ngục. Có gì lạ đâu, tôi dễ dàng hình dung ra hai mươi cô ả lớp Văn - những quỉ sứ mặc áo dài
trắng. Và cậu ta - một mì chính cánh, một thiên thần lạc lõng duy nhất. Có lần tôi vào lớp cậu. Tới dãy
bàn thứ hai thì một cái chân thò ra ngáng. Tôi té nhào và chẳng hiểu gì cả. Tôi lồm cồm bò dậy và phủi
quần áo. Nhìn đôi chân xinh xắn vừa thò ra, tôi lẩm bẩm chữa thẹn: ”Mẹ kiếp! Đôi chân đẹp nhất trong
năm!“. Cũng chẳng vừa, nữ chủ nhân của đôi chân đáp luôn: ”Câu nói hay nhất trong ngày!“. Cả lớp
cười ầm lên khoái trá. Tôi nhìn Quang, cậu ta cười - một nụ cười nhầu nhò. Thế nhưng, dù sao đi nữa
thì bọn con gái lớp Văn cũng bắt đầu có thái độ đúng mức với tôi qua sự việc vừa rồi. Tôi tiến lại
dãy bàn cuối cùng của Quang. Cậu ta ngồi đó vặn vẹo, đôi tay xoắn vào nhau. Đám con gái từ nãy tới
giờ vẫn vây quanh cậu ta, bây giờ bỗng tản ra với những mối quan tâm nào đó liên quan đến ô mai và
kẹo dừa.
- Thế nào? - Tôi hỏi cậu trước.
- Chẳng thế nào cả. Bọn con gái xúm lại hỏi con mèo nhà tớ có bao nhiêu chiếc lông, nó ăn mấy con
chuột một ngày...
- Sao lại là mèo?
- Chẳng sao cả. - Cậu uể oải - Có thể họ thích mèo. Dào ôi! Mèo với chuột...!
Câu chuyện chấm dứt ở đó. Tôi nhớ lại con mèo của cậu. Nó trắng mượt, điểm những màng đen nho
nhỏ, dáng mềm mại và lười biếng. Với cái vẻ lười biếng như thế, chắc nó chưa từng được nếm thịt
chuột một lần trong đời. Tên nó là Leopold nhưng bọn tôi chỉ gọi là Paul cho gọn. Dù không nói ra,
nhưng tôi biết cậu cực kì yêu
quí nó. Mấy đứa con gái nhè vào đó để trêu cậu từ cái hôm cô giáo Thu Nga hỏi trước lớp: ”Em yêu
thích dòng văn học nào nhất?“. Cậu ta đãng trí thế nào mà lại ú ớ: ”Thưa... con mèo Paul nhà em“. Tôi
không trách cậu ta, bởi vì tôi đã từng ngủ gật trong giờ Văn của cô Thu Nga - cô cũng dạy Văn lớp tôi
mà. Bọn con trai gọi cô là ”chẳng hiểu vì sao“. Cô có thói quen trích dẫn đoạn thơ: ”Tôi buồn chẳng
hiểu vì sao tôi buồn...“ để so sánh với văn học hiện thực, văn học nước ngoài... Tóm lại là trong mọi
tiết học. Trừ đặc điểm ấy ra, cô là một cô giáo
nhiều kinh nghiệm và có bộ quần áo nhã nhặn nhất trường. Bọn con gái phải ghen tị với cách ăn mặc
của cô, khó mà bắt chước được. Nó luôn toát ra vẻ cũ cũ, lại vừa trẻ trung, vừa nền nã. Cô mới may
một chiếc áo màu hạt dẻ, lập tức vài đứa con gái bắt chước ngay. Phải nói thẳng là tôi không để ý tới
cô lắm: ”ừ thì cô ăn mặc khéo, lại hay chẳng hiểu vì sao...“, nhưng cô dạy môn Văn học. Mà tôi thì rất
sợ và chẳng thích thú gì môn này.
*
Thế rồi có một việc xảy ra, mở đầu cho một loạt những việc khác. Đó là giờ giải lao sau tiết Toán, tôi
lững thững bước về phía cantin. Bọn con trai lớp Hóa đang đá cầu với những cẳng chân gầy gò. Có
vài đứa chuyên Sinh mò mẫm gì đó bên thùng rác: chẳng nhẽ lại tìm thấy loài dương xỉ nào trong đó,
hay tìm gián thí nghiệm?
Mà thôi, đã tới cantin. Cái kiểu nhả khói thuốc mù mịt thế kia, đích thị là thầy hiệu trưởng. Nhưng tôi
chẳng thấy ông bạn quí hoá đâu. Cậu ta chui xuống gầm bàn chăng? Hay đang bận trả lời về những
chiếc lông của loài mèo? Tôi tự trả lời rồi mò lên lớp Văn. Ở đó dường như có điều gì khác lạ. Không
thấy cậu ta đâu. Đám con gái im lặng nhìn tôi, cô bạn ngáng chân tiến lại:
- Cậu ấy bị đình chỉ học.
- Không đùa đâu! - Tôi nghiêm mặt.
- Tất nhiên. Cậu ta cãi lại cô Thu Nga trong giờ Văn và kết quả là thu dọn sách vở về nhà ngủ, hoặc
đang suy nghĩ về những dại dột của con người. Có thể gọi đó là gì nhỉ? Hành động đẹp nhất trong thập
kỉ chăng?
Tôi bỏ mặc những câu văn hoa cầu kì của cô ta và chạy về lớp. Thật bất ngờ! Cậu ta là người hiền
lành kia mà. Cãi nhau! Nghe thật là to tát, thậm chí là to tướng! Có lẽ phải lại chỗ cậu ngay. Tôi kịp
viết giấy xin nghỉ hai tiết còn lại rồi ra đợi xe buýt ở cổng trường. Cậu ta đã lấy xe đạp về trước rồi.
Tôi tưởng tượng ra bộ mặt méo xệch của cậu ta. Có lẽ cô bạn cậu nói đúng! Mày đích thị là một thằng
dại dột. Tao mà là thầy hiệu trưởng, tao sẽ chẳng tiếc mực khi kí giấy cho mày nghỉ học.
Tôi bấm chuông. Chú mèo Paul chạy ra trước, cậu ta lê dép lẹt xẹt phía sau.
- Đừng có lên mặt. - Cậu ta nói ngay - Đừng có dạy khôn tớ. Có thuốc không? Mẹ kiếp! Tớ thèm quá!
- Hừ! Cái con mèo này! - Tôi nhấc chú Paul lên rồi bước theo cậu ta. Lúc này cậu ta như một con nhím
đang xù lông. Con nhím ấy rút một điếu thuốc ra châm lửa.
- Cậu biết rồi hả? Nghĩ sao?
- Dại dột. Hết!
- Dù sao thì cũng xảy ra rồi. Tớ đã phản đối cô Thu Nga khi cô ấy cứ lôi mãi cái câu thơ ”...chẳng
hiểu vì sao“ để so sánh với tính chiến đấu của văn học cách mạng. Ừ thì nó uỷ mị, nó bế tắc, nhưng
cũng phải để cho nó yên chứ! Tớ ngứa ngáy quá và buột miệng, nhưng không hỗn láo. Vả lại, tớ vẫn
mến cô ấy. Khi nào có dịp, tớ sẽ nói với cô ấy rằng đó là sự thực lòng, không có ác ý, hỗn láo sĩ diện
gì hết.
- Có nghĩa là cậu có ý định tốt đẹp? - Tôi châm chọc.
- Hừ! Thế cậu nghĩ chúng ta hút thuốc với ý định tốt đẹp đấy chứ?
- Cậu lại chơi khó nhau rồi. Cậu nhớ xem, chúng ta đã nhất trí rằng trong truyện ”Ba người lính ngự
lâm“, cái từ mẹ kiếp rất là hay. Và chúng ta đã văng mẹ kiếp ầm ĩ ở trường. Nào! Cậu đếm xem mấy ai
đã hưởng ứng điều ấy? Tóm lại là chúng ta không bàn cãi nữa. Cậu đang có khuôn mặt của một viên
tướng sắp ra trận. Mà ẩu đả thì sẽ làm hỏng tình bạn của chúng ta.
Quang chẳng nói gì, cậu ta nhìn vào bức tượng Vontaire trên giá sách rồi nhìn ra vườn cây sau nhà. Lát
sau cậu quay đầu lại quát lên với Vontaire: ”Ông cười chúng tôi đấy hả?“. Thế là cả hai thằng cùng
cười phá lên dàn hòa. Tất nhiên trên giá sách Vontaire vẫn cười - một nụ cười móm mém.
Chương 2 : Trái tim và búp bê
Tôi bắt đầu thấy cậu ta không hoàn toàn là một gã mì chính cánh chỉ biết say mê văn học. Cậu ta rất mê
phim chưởng Hong Kong và có thể ngồi vài tiếng để xem một chàng gangster đeo kính đen trả thù cái
gì đó. Nói rằng cậu đang chứng kiến cái Thiện chiến thắng cái Ác ư? Cái Thiện chẳng lẽ lại là chàng
ganster bắn đòm đòm chết hàng chục mạng người chỉ vì những lí do mơ hồ? Cũng không phải cậu thích
bạo lực. Những lần tôi và cậu gặp một vụ đánh nhau ngoài đường phố, cậu kéo tôi đi thật nhanh, tránh
nhìn vào những đám đông hiếu kì quanh một kẻ nằm quay lơ bất động với vài vết thương. Hoặc có lần,
tôi và cậu bị một thằng cao to học trường bên chặn lại xin đểu, cậu tái mặt sợ hãi. Hôm đó về nhà, cậu
ta xem nhiều phim chưởng hơn. Vừa xem mắt cậu ta vừa ươn ướt và nghiến chặt hàm răng. Cậu ta nói
với tôi rằng: ”Tớ muốn được dũng cảm và đáng yêu như chàng ngự lâm quân d'Artagnan“. Từ đó tôi
gọi cậu ta là d'Artagnan. Tuy nhiên, thấy điều gì đó nguy hiểm cậu ta vẫn tái mào chuồn vội. Sau cái
lần bị đình chỉ học tập, tôi thấy cậu là lạ, ít pha trò hơn. Đôi mắt người Nhật của cậu hay nhìn xuống
buồn buồn.
Nhưng với thái độ khá bàng quan, tôi không để ý tới điều đó lắm. Cho đến một lần vô tình gặp ở chợ,
mẹ cậu ấy bảo tôi: ”Dạo này thằng Quang nó làm sao ấy. Cô thấy nó biếng ăn và lười học. Cháu xem
giúp nó học nhé... Này! Cá bao nhiêu một cân? Ươn quá!... Cô đang vội, cháu về nhé... Này, đợi đã!
Cá!“. Cô ấy bươn bả ngồi xuống hàng cá và quên tôi nhanh chóng. Tất nhiên rồi! Bà mẹ nào mà chẳng
quay như chong chóng với mắm, muối, rau, cỏ... Cô ấy chỉ thấy cậu ta biếng ăn, lười học. Rồi cô nghĩ
xem tại sao nó lại thế, rồi lại nghĩ rằng nhà vừa hết gạo, phải mua vài yến, rồi thì hết dầu, mì chính...
và lại quên đi cái tại sao.
Tôi rời khỏi chợ và đi về phía nhà cậu, vừa đi vừa trêu ghẹo những chú cún con chạy trên hè phố.
Nhưng bọn chúng té ra là không biết tự ái, chúng nhìn tôi như nhìn khúc gỗ. ”Nhưng mà cậu ta sẽ nổi
khùng khi mình trêu chọc“. Tôi nghĩ thầm.
Quả thật! Cậu ta nổi xung lên:
- Tớ vẫn thế, có gì khác đâu? Cậu cút đi!
- Tớ thì nghĩ rằng cậu đang yêu. - Tôi đủng đỉnh.
- Yêu cóc chết à? Hay yêu con Paul này? - Cậu ta hét lên rồi kéo đuôi chú mèo thân yêu. Chú mèo gào
lên trước kiểu vuốt ve lạ lùng đó rồi chuồn thẳng.
- Thật đáng tiếc. - Tôi cười - Cậu đang tức giận, nó chỉ chứng tỏ cậu đang có gì đó giấu tớ. Cậu biết
đấy! Tình yêu học trò là điều cấm kị. Mà tớ chỉ luôn chủ trương tự do...
- Cậu im đi! Đồ ngốc!
- Thì im! Chỉ thương con mèo...!
Chúng tôi im lặng, tôi nghĩ tới hiệu quả của những lời châm chọc. Cậu ta sắp tuôn ra hết bây giờ đây.
Tôi không nghĩ rằng cậu ta muốn một cô bé nào đó trong trường. Dát như cáy thì có mà dám! Chắc cậu
ta buồn phiền gì khác kia. Tôi lờ mờ thấy rằng cậu ta lớn lên từ đống sách, rồi qua những chuyện thực
tế cậu thấy mình bé đi. Phải chăng điều đó làm cậu ta buồn? Cậu ta say mê những nhân vật mạnh mẽ
rồi lại sợ hãi khi bị bắt nạt. Cậu ta từng kể tôi nghe rằng năm lớp 10, cậu vẫn khóc giữa lớp khi thằng
bạn đùa quá tay. Nếu mổ xẻ cái đầu cậu ra, sẽ thấy chứa trong đó Không gia đình, Oliver Twist, David
Copperfield... đại loại là truyện có các cậu bé đa sầu đa cảm với tâm hồn trong sáng. Hoặc nhìn kĩ
hơn nữa thì sẽ thấy Mozart, Chopin, Paganini... toàn các vĩ nhân buồn bã bất hạnh. Đặc biệt là
Andersen, ông vẫn gieo vào đầu cậu ta những điều đẹp đẽ nhất trên đời. Cần phải kể đến cả chú bé Nil
Hergoksson, với trí tưởng tượng của cậu khi cùng Nil bám cổ ngỗng bay khắp đất nước Thụy Điển...
Tôi nhìn thấy tất cả những cuốn sách đó trong phòng cậu và còn vô số nữa cất trên gác xép, toàn là
sách hay và quí giá. Có thể thấy dưới gầm giường cậu, Victor Hugo đang nghiêm nghị, hoặc trong xó tủ
có Lev Tolstoi đang càu nhàu. Tóm lại, nhà cậu là một kho sách quí giá, với những tư tưởng đồ sộ của
các đại văn hào, thi hào, nhạc sĩ, hoạ sĩ...
Bố cậu là giáo viên dạy Văn, điều đó lí giải tất cả những thứ đồ sộ kia trong nhà cậu. Thật đáng ghen tị
với cái đầu của cậu khi cậu khoe rằng đã đọc hết các tiểu thuyết nọ.
Chúng tôi im lặng khá lâu, tôi nhìn cậu chờ đợi. Thật sốt ruột! Đôi kính mờ đi vì hơi nước. Đọc lắm
vào! Rồi cận lòi ra, rồi mang tiếng là mì chính cánh. Khi tôi chờ đã chán, bắt đầu ngáp vặt và nghĩ đến
cái đuôi của chú mèo Paul đáng thương thì cậu ta mới hết trầm lặng. Tháo kính ra lau, cậu ta lầu bầu:
- Cậu đã đọc Cánh buồm đỏ thắm chưa?
- Rồi. Rất hay!
- Đúng đấy! Tớ chẳng có được một cánh buồm như thế, nhưng lại có được một trái tim đỏ thắm!
- Xin chúc mừng cậu. Còn gì nữa?
- Thế thôi. - Cậu ta đáp rồi mắt kính lại mờ hơi nước, rồi cậu lại chìm vào sự suy tư đáng nguyền rủa.
Tôi chẳng hiểu cậu ta vừa định nói điều gì. Chán quá rồi! Những cánh buồm, những đỏ thắm...
Tôi ra về, bỏ mặc cho cậu ta suy nghĩ. Chỉ có chú mèo Paul từ đâu chạy ra tiễn chân, tôi dừng lại vuốt
ve an ủi, nó dụi mãi cái đầu có vẻ hài lòng. ”Mày nhớ tránh xa ông chủ“ - Tôi dặn dò nó và khép cổng
lại. Thế là vẫn chẳng hiểu được gì sau cuộc nói chuyện với cậu ta. Tôi sải bước dọc theo công viên.
Ngày mai kiểm tra Toán rồi, tôi phải về nhanh để ôn bài một chút, nếu như không muốn xơi con ngỗng.
Mà đúng rồi, còn cuốn sách Toán cần phải mượn nữa chứ! Suýt nữa thì ông bạn đáng yêu làm quên mất
điều quan trọng - quan trọng hơn cả sự đỏ thắm đỏ thiết của cậu ta. Tôi quyết định sẽ mượn sách của
Hương Giang - cô bạn cùng lớp và là đứa con gái duy nhất trong lớp tôi. Cô ta có đôi mắt đen láy,
lúm đòng tiền bên má phải sâu hun hút. Tôi nghĩ rằng trong trường thế nào cũng có khối chàng chết
đuối trong cái lúm đồng tiền ấy. Nhưng cô ta là một người khá lạnh lùng. Tôi đã từng buông lời tán
tỉnh và nhận được từ cô vài ba câu nhẹ nhàng đầy trí tuệ, đến nỗi vài ngày sau mới cười nổi. Quả là
đáng gờm! Tôi bấm chuông nhà cô. Một chú berger đáp lại bằng những tiếng sủa dõng dạc. ”Có vẻ
hiếu khách chưa kìa“. - Tôi lẩm bẩm. Hương Giang xuất hiện với mái tóc ướt và đôi mắt cảnh giác
về chuyến viếng thăm bất ngờ. Tôi giải thích ngay:
- Mình mượn cuốn Bài tập Toán, nên...
- Ô! Tất nhiên rồi! Vào nhà đi Hưng! - Đôi mắt cô ánh lên vui vẻ và thoải mái, thậm chí như đang chờ
tôi vậy. Tôi bước theo cô, cảnh giác nhìn chú berger đang nhe nanh. Nó có vẻ không ưa tôi cho lắm,
dù chủ nó đã cười với tôi. Chúng tôi đi vào phòng học của cô. Ở đây có thể thấy những vô số là búp
bê, vô số là hoa và lá. Tôi mỉm cười khi nhớ rằng trên giá sách của Quang lủng lẳng một khẩu súng
cao su bóng nhoáng vì nước mồ hôi lâu năm của cậu ta. Sự so sánh hai cô cậu có vẻ thật hợp lí. Tôi
nhìn Giang, cô ấy vốn xinh đẹp, bây giờ trông thật duyên dáng trong chiếc váy tím và mái tóc ướt. Tôi
lại có ý định tán tỉnh cô đôi chút:
- Giang này! Búp bê của ai đấy?
- Của đứa em ấy mà. - Giọng cô tỉnh queo.
- Theo mình biết thì Giang là con một.
- ...!!!
Cô im lặng cắn môi, còn tôi thì nói tiếp với vẻ bao dung:
- Ồ! Có sao đâu. Thằng bạn mình học lớp Văn, hắn vẫn chơi súng cao su đều. Giang có biết hắn
không? Hắn tên là Quang, biệt danh là d'Artagnan ấy mà.
- Không! Mình không biết cậu ta. - Hương Giang lúng túng, cô có vẻ gì lạ lùng.
Tôi cho rằng đã thắng cô một điểm, vì đây là lần đầu tiên cô lúng túng trước tôi.
- Đợi nhé! Mình đi tìm cuốn sách cho cậu. - Cô nói rồi chạy sang phòng bên.
”Quái lạ“. - Tôi nghĩ - ”Sách thì phải để ở phòng học chứ?“. Tôi ngắm những con búp bê tóc vàng,
mỉm cười trước thắng lợi của mình. Rồi cái nhìn lướt qua bông hoa dại ép khô, dừng lại ở cuốn Bài
tập Toán. Ồ! Nó ở đây kia mà. Thế là cô ấy sẽ mất công lục tìm ở phòng khách cho mà xem. Tôi định
cất tiếng gọi cô ấy thì bỗng hụt hơi vì chợt nhìn thấy thoáng trên bàn có chữ đỏ thắm. Dụi mắt, nhìn cho
kĩ thì trên bàn có một tờ giấy pơluya mỏng với dòng chữ nắn nót: Bạn đã đọc "Cánh buồm đỏ thắm"
chưa? Tôi không có cánh buồm ấy, nhưng tôi có một trái tim đỏ thắm. Tôi trân trối nhìn tờ giấy đó.
Không có chữ kí, nhưng tôi biết của ai rồi.
Thật là rõ ràng: Sự lúng túng của cô nàng, vẻ thẫn thờ của anh chàng d'Artagnan.
Quân này gớm thật! Tôi đâu nghĩ rằng cậu ta to gan đến vậy. Cậu ta hoàn toàn không như tôi tưởng,
hoặc ít ra thì có sự thay đổi ở cậu. Tôi lặng lẽ rời xa cái bàn của cô nàng. Tốt nhất là cứ như một thằng
ngốc chẳng biết gì cả.
Hương Giang đã quay lại, có lẽ cô ta đã kịp bình tĩnh lại sau những lời lẽ vô tình của tôi. Cô mỉm
cười:
- Chẳng thấy cuốn sách đâu cả, có lẽ mình bỏ quên trên thư viện cũng nên.
- Thôi được! Mình sẽ mượn Toàn béo vậy, cho dù phải hân hạnh chúc cậu ta gầy bớt. Tạm biệt nhé!
- À này! - Cô ngập ngừng... - Mình hay thấy cậu đi học cùng một người gầy gầy đeo kính... Có phải đó
chính là anh chàng chơi súng cao su?
- Chính hắn! - Tôi hơi ngạc nhiên.
- Thế thì... Khi nào có dịp, giới thiệu làm quen với nhau nhé! Mình thấy cậu ta ngồ ngộ!
- Tất nhiên. Theo mình thì sửa lại là ”ngô ngố“. Ôi những chàng trai bốn mắt!
Hương Giang sẽ thấy cậu ta rất thú vị cho mà xem.
Chúng tôi đi ra cổng. Chú berger oai phong lại gầm gừ đầy kích động. Tôi tự hỏi không biết anh chàng
d'Artagnan kia sẽ đối phó ra sao với gã ngự lâm quân kêu gâu gâu này, trước khi anh ta muốn chinh
phục Nữ hoàng.
Hãy xem! Nữ hoàng của cậu ta cũng chẳng vừa! Vừa rồi tôi đã thấy cô ta thật khôn khéo che giấu sự
lúng túng của mình. Lại còn hợp pháp hoá mối liên quan với d'Artagnan của tôi qua việc làm quen
nữa chứ! Thật may mắn, tôi mới mào đầu vài câu vớ vẩn chứ chưa đến mức độ ... trái tim đỏ thắm...
như anh chàng mơ mộng kia. Bây giờ tôi có thể đóng vai trò chú bé vô tư đứng giữa hai cô cậu. Nhưng
trước mắt là phải về nhà cái đã, một buổi chiều thế này là quá đủ rồi. Có lẽ ở nhà cơm đã được dọn
sẵn từ lâu và đang đợi tôi ngồi vào. Tôi nhìn đồng hồ: 6 giờ chiều. Khoảng 8 giờ tối tôi sẽ sang nhà
cậu Toàn béo mượn sách rồi thức khuya mà đánh vật với những đường quĩ tích. Hừ! Toàn quá là béo!
Tôi sẽ khuyên cậu ta kiêng khem và uống dấm chua.
Chương 3 : D'artagnan hay don quixotte ?
Tôi may mắn tìm được đường quĩ tích. Chứng minh phần đảo có hơi xương xẩu. Tôi cố gắng gặm hết
cái phần khó nhất ấy theo kiểu riêng của mình. Và thế là bài kiểm tra hình không gian đã hoàn thành
trọn vẹn, thậm chí còn thừa cả thời gian.
Tôi vứt bút xoạch một cái lên bàn và thở dài khoan khoái. Đó là cái cách tỏ ra rằng ta đây đã làm
xong. Hiệu quả của nó rất rõ ràng. Đầu tiên là Toàn béo. Cậu ta quay xuống thở dài - một cái thở dài
đầy ý nghĩa ẩn dụ: ”Cứu tao với!“. Tiếp đến là cậu Chi Lăng. Cậu ta liếc tôi với đôi mắt tuyệt vọng.
Bốn thằng bàn đầu ”Bình - Minh - Tươi - Sáng“ cũng nhìn tôi với ánh mắt không trong sáng chút nào.
Nhưng quan trọng hơn cả là thầy Tạ Tấn đang giương mục kỉnh nhìn tôi nghiêm khắc. Chỉ riêng cái tên
của thầy đã khiến tôi sợ phát khiếp. Vì thế không thể giúp bọn kia được: ”Tớ thông cảm với các cậu
chết đi được! Nhưng hoàn cảnh mà!... Các cậu thấy đấy!... Biết làm thế nào được!“. Tôi bắt đầu tạo
dáng dấp của một kẻ bị hoàn cảnh chi phối như thế. Với lại, thực sự là tôi không khoái cậu Chi Lăng
”xăng“ mồm mép tép nhẩy cho lắm. Thừa nhiều thời gian quá! Tôi mở nắp bút ra, xé một tờ giấy nháp
vẽ nhăng cuội cho hết giờ. Vẽ biếm hoạ là một thú vị tuyệt vời. Bắt đầu là đôi kính, thêm mớ tóc phất
phơ, cái trán rộng và chiếc mũi sư tử, khóe miệng... Thế là thầy Tạ Tấn hiện ra trên trang giấy. Tôi
khoái chí quá điền ngay vào bên cạnh dòng chữ: Thầy Tạ Tấn của tôi. Bức hoạ giống thầy một cách
buồn cười không chịu nổi và tôi cứ cười âm ỉ một mình. Dứt cơn buồn cười, tôi lại thấy thời gian trôi
chậm chạp. Nhìn về phía Hương Giang , tôi thấy cô ta cắn bút đau khổ. Cô là một ngoại lệ mà có thể
giúp một cách nhiệt tình nhất, bất chấp hoàn cảnh. Tôi bèn lật mặt sau tờ giấy nháp, chép cho cô cách
chứng minh phần đảo. Vo tròn tờ giấy, tôi ném nó sang bàn cô với sự khéo léo tuyệt vời, sao cho nó sẽ
xoay tròn trước mặt cô. Nhưng điều không tuyệt vời là đúng khi ấy, thầy Tấn bỗng quay lại và chứng
kiến rõ ràng điệu valse xoay của tờ giấy. Nhặt viên giấy tròn, sửa lại kính, thầy đã nhìn thấy tất cả
những gì cần nhìn ở cả hai mặt giấy. Tôi thì nghĩ rằng thầy chỉ cần xem cách chứng minh phần đảo là
đủ. Nhưng thầy lại không nghĩ thế. Cả lớp nín thở theo dõi vẻ trịnh trọng toát ra từ thầy. Tôi cắm mặt
xuống bàn. Thế là hỏng bét rồi còn gì! Khi ngẩng mặt lên, tôi thấy thầy chăm chú xem hình vẽ của
mình. Thế rồi, thật bất ngờ! - Thầy tôi bỗng bật cười; hơi vô phép - Chứ phải nói rằng thầy cười ha hả
khoái chí. Cả lớp chẳng hiểu gì cả, cứ há hốc mồm ngạc nhiên.
- Lớp trưởng! Xem cái gì đây? - Thầy đưa tờ giấy cho Toàn béo. Cậu ta đón tờ giấy để rồi cười lăn
lóc, nước mắt nước mũi chảy ròng. Tờ giấy được chuyền tay nhau và lớp học bỗng biến thành một trận
cười rùng rợn.
- Tuy nhiên. - Thầy Tạ Tấn nói - Vì cậu dám vẽ tôi mặc áo may ô, nên điểm của cậu và Hương Giang
sẽ bị cộng lại chia đôi cho hai người. Trong chuyện này, Hương Giang được lợi. Tất nhiên thôi! Cậu
muốn giúp Hương Giang mà lại. Bức biếm hoạ tuyệt lắm!
Chuông reo! Thật là đúng lúc! Tôi thấy buổi sáng nay vui vẻ tuyệt vời. Bọn con trai lớp tôi nhấm nháy:
”Hương Giang xinh tệ!“; ”Này Hưng! Mày ưu ái Hương Giang nhé! Bắt quả tang“. Ô! Kệ bọn nó chứ.
Tôi có động cơ riêng của mình. Hương Giang mỉm cười với tôi ở cửa lớp, trước khi đội chiếc mũ xinh
xắn lên đầu:
- Thế là cậu thiệt thòi rồi!
- Không sao cả! Hôm qua bọn mình có nói tới việc làm quen. Mình đã coi như là thân. Bây giờ chúng
ta cùng đi về nào. Mình sẽ tặng một món quà bất ngờ cho cậu d'Artagnan ngớ ngẩn ấy. Cậu ta mơ
mộng lắm, nhưng sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng ra một bạn gái mới như thế này đâu. Ta đi chứ? Tôi
nhìn Hương Giang chờ đợi.
- Nhưng mà... Sao vội vã thế? - Cô lưỡng lự.
- Vội vã là đặc điểm của tớ. Thậm chí ăn cơm tớ cũng nuốt như chim sẻ ấy. - Tôi nói rồi cầm cặp đi
xuống nhà để xe. ”Hồi hộp hơn cả những bộ phim chưởng Hong Kong của cậu nhé!“. - Tôi nghĩ - ”Gặp
mặt nàng chắc cậu ngất xỉu mất thôi“.
Chỉ còn vài bước nữa là tới nhà để xe. Tôi cảm thấy Hương Giang đi chậm lại, hai tay cô bấu chặt lấy
chiếc cặp, run run. Ban đầu bao giờ chẳng thế! Cuối cùng thì chúng tôi cũng tìm thấy anh chàng
d'Artagnan với chiếc xe kinh dị. Cậu ta đang lúi húi lắp lại chiếc xích bằng hai chiếc que - vốn là que
kem. Tôi và Hương Giang đứng sau lưng cậu. Nhìn cái điệu gẩy gẩy que để lắp xích của cậu, tôi phát
bực mình:
- Để đấy tớ lắp cho!
- Hưng đấy à? Mẹ kiếp! Tớ mất nửa tiếng với nó rồi đấy. - Cậu ta vừa nói vừa tháo kính ra lau. Trong
lúc chưa đeo kính, cậu ta không nhìn rõ ai đang đứng cạnh tôi nên cứ ngó Hương Giang một cách tò
mò và ngô nghê. Khi lắp kính vào, cậu giật nẩy mình lùi lại, vướng vào chiếc xe đạp. Thế là một màn
hài kịch diễn ra: Chiếc xe đổ kềnh, cậu ta ngã chổng vó lên trời. Tôi quay mặt đi cắn vào tay mình.
Chúa ơi! Thật sai lầm! Lẽ ra phải cho cậu biết trước điều này chứ? Mấy ông bạn lớp Hóa cười cười:
”Hắn ta bắt chước hề Charlot à?“. Tôi mỉm cười: ”Gần như là thế. Mấy ông cẳng sậy ạ, cút đi cho tôi
nhờ!“. Trong khi đó ông bạn đáng thương của tôi vẫn lồm cồm mò mẫm đôi kính bị rơi, cậu ta chẳng
nghĩ ra được điều gì cả, cứ lẩm bẩm một cách vô thức: ”Tệ quá! Tệ quá!“. Ở hoàn cảnh này tôi cũng
chẳng biết phải làm gì nữa, lóng nga lóng ngóng nhìn Hương Giang và cười
một cách ngớ ngẩn. Cô ấy không cười, cô tự chủ rất nhanh sau những việc nực cười ấy. Cô tiến về phía
Quang nhặt đôi kính lên và đặt vào tay cậu.
- Cám ơn! Cám ơn! Tệ quá! - Cậu ta lắp bắp.
- Không có gì đâu! Mình cũng có điều cần phải cám ơn cậu d'Artagnan ạ! Cũng có điều đấy. - Hương
Giang nói rất khẽ gần như thì thầm với riêng cậu ta. Tôi nghe thấy nhưng tảng lờ đi và nói: ”Chúng ta
hãy làm quen với nhau. Đây là Đặng Thiều Quang, còn đây là Hương Giang lớp tớ, cậu nên biết rằng
lớp tớ có mỗi mình cô ấy
thôi đấy nhé! Từ nay chúng mình sẽ là bạn bè...
Tôi nói huyên thuyên tới những điều cao cả của tình bạn suốt quãng đường về. Còn hai kẻ kia nghe và
tán thưởng một cách a dua giả dối hết sức(!) Cuối cùng thì cũng phải chia tay nhau, tôi bỏ mặc cho hai
người về chung lối. Cậu ta ghé tai tôi: ”Chiều nay sang nhà tớ nhé!“. Rồi cậu dắt xe đi theo Hương
Giang. Tại sao lại phải ghé tai thì thầm nhỉ? Hà hà! Cu cậu bắt đầu có cảm giác tội lỗi rồi đây.
*
- Cậu thấy cô ấy thế nào?
- Bình thường. - d'Artagnan nhún vai hờ hững.
- Lớn thế rồi mà vẫn chơi búp bê. - Tôi quay mặt đi giấu một nụ cười.
- Con gái ấy mà!
- Tớ thì cho rằng chỗ của cô ấy là ở nhà trẻ mẫu giáo nhớn. Tệ thật! Đành phải chấp nhận một đứa trẻ
là bạn.
- Có lẽ thế!
- Thế là thế nào?
- Ồ... Có nghĩa là... - d'Artagnan lúng túng - Nghĩa là như cậu nói ấy.
- Không! - Tôi thản nhiên - Tớ nghĩ lại rồi. Tốt hơn hết là hạn chế chơi với cô ta. Ban đầu thì tớ cho
rằng chuyện này hay ho, nhưng thật ra là rắc rối lắm khi mà dính vào búp bê với hoa lá.
- Thật à? - Anh chàng d'Artagnan không giấu được vẻ lo sợ. Tôi thừa biết cậu ta đang ra vẻ không
quan tâm tới Hương Giang và tôi sẵn sàng làm chiếc cầu cho cậu ta giẫm lên để nhảy vào đôi mắt xanh
kia. Tuy nhiên, tôi có quyền trêu chọc cậu ta đôi chút trong buổi chiều đẹp trời hôm nay. Cậu ta vặn
vẹo đôi bàn tay - dấu hiệu của sự tuyệt vọng. Đôi kính cận bắt đầu mờ hơi nước - chứng tỏ cơn bão
tính toán trong đầu cậu. Tôi muốn tìm cho cậu một cái máy tính. Bạn bè tốt mà lại(!)
Cứ nhìn vẻ tuyệt vọng của cậu thì ai mà không thương? Cuối cùng tôi cũng phải mở một lối thoát cho
cậu:
- Tuy nhiên, nếu xét toàn diện và trừ búp bê, hoa lá ra thì vẫn có thể kết bạn được với cô ta.
- Ừ! Đúng đấy! - Cậu ta gật đầu đồng tình.
- Vả lại, cô ấy khá xinh đẹp.
- Có lẽ thế.
- Thế là thế nào? Cậu không thấy cái lúm đồng tiền hay sao? Đồ ngốc!
- Thấy! Thấy chứ! Có lẽ thế!
Tôi nhìn thấy một nụ cười nhàu nhò sung sướng của cậu. Đúng thật là đồ ngốc! Hỡi chàng trai đáng
thương! Có lẽ trong kho sách nhà cậu không có cuốn nào nói đến hoàn cảnh này một cách lãng mạn. Có
nhà văn nào của cậu nói đến mắm, muối, gạo, tiền đâu? Họ cứ kể cho cậu nghe về cái thời mà họ sống.
Đúng ra phải gọi cậu là don Quixotte.
Chương 4 : Đánh nhau và đánh răng
Hai thằng lững thững trong sân trường. Từ trên lan can, những tiếng con gái vọng xuống: ”Nhìn kìa, hai
chàng kị sĩ đẹp trai... Trời! Bộ ria lún phún của họ đang dựng lên kiêu hãnh!... Tớ xí chàng đeo
kính...“.
Kể từ khi Quang bị đình chỉ học tập, chúng tôi luôn là trung tâm chú ý của các đám đông. Thực sự là
bọn tôi có cái gì đó nổi bật: Từ hình dáng cho đến hành động. Tôi có mái tóc xoăn tít, Quang có cái
dáng dong dỏng thư sinh. Cậu ta có thể đỏ mặt trước một câu đùa, còn tôi lại có thể cười với bất cứ
một cô gái xinh đẹp nào.
Mà nói cho đúng thì việc Quang gây ra tai tiếng thật trái ngược với dáng thư sinh của cậu. Học sinh
chuyên Văn lại đi cãi một cô giáo dạy Văn. Rồi thì sau đó lại chân thành nhận lỗi. Hừ! Không hiệp sĩ
thì là cái gì vậy? Lại còn tôi nữa chứ. - Một anh chàng chuyên vẽ báo tường, trang trí hội trường, cắt
khẩu hiệu, vừa lạnh lùng, vừa tỏ ra đa tình... Cho đến việc vẽ thầy Tạ Tấn thì trong con mắt mọi người,
tôi đã là một họa sĩ - một nghệ sĩ thực thụ. Nghệ sĩ! Tôi không thích cái từ này lắm. Ông bố của Quang
có nhiều bạn là họa sĩ, nhạc sĩ, nhà văn, nhà thơ... Tôi đã thấy họ là những người chỉ thích đọc văn thơ
của mình và tự cho mình cái quyền được làm phiền người khác. Cách mà họ tỏ ra tốt với bạn là chê
bai và nói xấu người khác.
Người hay muốn làm nghệ sĩ có lẽ chính là Quang. Cậu ta hay làm thơ, viết truyện. Trên một tờ báo,
cậu ta xuất hiện trong mục Hộp thư tác giả. Đó là tờ báo dành cho tuổi học trò, bọn con gái rất hay đọc
và chúng rêu rao: ”...Ban biên tập đã nhận được tác phẩm của... Tuy nhiên... Hi vọng rằng...“. Tôi rất
thông cảm với cậu ta. Thật không dễ gì chịu đựng được điều đó. Văn thơ của cậu ta có pha trộn giọng
vài văn hào, thi hào nổi tiếng, theo kiểu dưa góp ấy mà.
Tôi không tài nào nuốt nổi các món dưa ấy. Tuy rằng bao giờ cậu cũng thêm mắm thêm muối với ý
định tốt đẹp. Cũng với ý định tốt đẹp, tôi cố gắng giúp cậu hiểu ra mọi thứ theo cách của mình. Biết
bao nhiêu cuộc cãi vã tóe lửa chẳng đi đến đâu cả. Cậu ta có cái mớ lí lẽ lãng mạn hết sức. Khi đuối
lí, cậu bảo: ”Đấy là Balzac nói thế!“. Tất nhiên tôi không dám cãi nhau với Balzac! Ông ấy là một
người khỏe mạnh và hiếu chiến.
Những tiếng cười cứ bám theo chúng tôi cho đến tận khi vào lớp. Nhóm bốn thằng ”Bình - Minh Tươi - Sáng“ đang đá cầu rất hào hứng.
- Ê! Hưng! Cậu có biết đá cầu không đấy? - Thằng Sáng vừa tâng cầu khéo léo vừa hỏi tôi khiêu khích.
Tôi nhảy ngay vào cuộc, đón quả cầu của nó tâng vài cái rồi chuyền cho thằng Tươi. Đúng ra phải gọi
cậu ấy là ươn. Cậu ta luôn buồn ngủ và vật vờ như một bóng ma. Chưa bao giờ thấy cậu ta cười.
- Đỡ này! Người hùng! - Thằng Sáng lại chuyền cho tôi một đường cầu hiểm hóc.
- Cậu gọi tớ là con thỏ đấy à?
- Ồ! Không! - Nó cười nhăn nhở - Thỏ chẳng biết giúp đỡ bạn bè là gì cả. Còn cậu, khác hẳn cái loài
đê hèn ấy. Cậu có thể vẽ biếm họa, có thể quẳng bài cho bạn gái, thậm chí tớ nghĩ cậu còn có thể múa,
hát và thắt nơ xanh nơ đỏ nữa kia.
Tôi sôi máu lên trước những lời xiên xỏ của thằng Sáng. Hôm nay nó lại lôi đâu ra cái lối nói Văn hoa
Sài Gòn thế nhỉ. Thằng này lại viết dàn bài trước ở nhà rồi đây. Mà do đâu nó lại có cái vẻ tức tối như
thế nhỉ? Dù sao thì cũng phải trả miếng cái trò láo xược của nó. Tôi tâng cầu rồi chọn tư thế thuận lợi
đá mạnh vào cái đích nhằm sẵn. Quả cầu lao đi như mũi tên và trúng đích, nó để lại một hình tròn đỏ
lừ trên m...
 





